Một phút suy tư rót cạn sầu

Đầy ly thương nhớ hỏi người đâu?

Làm sao gởi đến phương trời ấy

Trọn cả tình tôi chẳng úa màu?

+++

Vần thơ mãi đượm dấu tình si

Trút hết tâm tư có tiếc gì,

Nỡ cất chôn sâu lời luyến ái

Cho người xa vắng lệ tràn mi?

+++

Đã dở dang rồi chữ nợ duyên

Minh tâm khắc dạ lỡ câu nguyền

Mang vần thơ lạc thay ly biệt

Gạt lệ vương sầu một mảnh riêng

+++

Đèn khuya thức trắng rối lòng tơ

Chiếc bóng đơn côi khóc hững hờ

Giấu kín tình xưa trong huyết lệ

Còn đâu ngày ấy góc trời mơ?

+++

Anh hỡi quên chăng những phút giây

Ngàn câu thương nhớ vẫn đong đầy

Tan như bọt biển không vương vấn

Di hận một đời, ai có hay?

Sưu tầm !