Đông đã về mà người nơi đâu?

Em chìm trong mùa đông cô đơn và lạnh lẽo

Em chìm trong mùa đông cô đơn và lạnh lẽo

Đông vẫn đến trên phố nhỏ mỗi ngày
Gió heo may đã hết không còn nữa
Nắng đâu còn ấm áp màu vàng nhạt
Cơn mưa chiều đẫm hạt lạnh đáy tim.

Bước đi tìm hơi ấm trong tiềm thức
Nhưng dường như chôn vùi trong kỷ niệm
Đông năm nay đâu như đông năm ấy
Người xa rồi chắc mãi không về đây.

Góc phố này sương mờ dày giăng lối
Lá rụng rời, chim bay ngang có đôi
Ngồi cô đơn ôm trọn nỗi nhung nhớ
Nhấp môi buồn nhâm nhi giọt caffe.

Mưa làm chi để đông lại thêm lạnh
Áo khăn nào sưởi ấm lòng được đây!
Đan bàn tay vương hơi thở nhè nhẹ
Đông đã về giờ này người nơi đâu?

Sưu tầm !